Lí trí càng cao thì nỗi đau càng sâu, càng khiến người ta càng đau khố tột cùng. Tiếng hát bay trên hàng phố bâng khuâng. Chiều đong đưa những bước chân đau mòn. Chọt nghe mùa thu bay trên trời không. Còn ai giữa mênh mông đời mình. Nỗi đau vùi lấp trên tuối thơ.
Phố vắng hoang vu từ lúc em đi. Rồi trong mưa gió biết ai vỗ về. Bàn tay nào đưa em trong lần vui. Bằng những tiếng chim non thì thầm. Cho ngày tháng ưu phiền em mang.